Thứ Năm, 10 tháng 11, 2011

Vào nhà nghỉ chia tay lần cuối anh oi

Free Image Hosting Chưa bao giờ cuộc ân ái lại mặn nồng hơn thế. Suốt đêm ấy chúng tôi quấn lấy nhau. Dường như trong suốt quãng thời gian yêu nhau, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi khiến anh thỏa mãn đến thế.

Tôi quyết định chia tay anh, không phải hết tình yêu mà bởi vì tôi không đủ cam đảm để lấy anh làm chồng. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi đã biết tính đến tiền tài, địa vị, vật chất khi yêu anh.

Trước đây, tôi lao đầu vào tình yêu với anh như một con thiêu thân. Tôi thậm chí quên hết cả bản thân mình, quên hết tất cả những người bạn xung quanh tôi chỉ để bên anh. Thời gian tôi dành cho anh không còn chỗ trống. Cũng chẳng hiểu sao tôi lại si mê anh đến vậy. Có lẽ bởi anh đẹp trai, hào hoa nên tôi thích. Nhưng anh chỉ có vỏ bọc bề ngoài ấy, còn thực chất anh là một cậu thanh niên rất nghèo, chưa có sự nghiệp, chưa có địa vị. Dù vậy, tôi vẫn yêu anh mê muội.



Anh là người lãng mạn, biết làm cho tình yêu của chúng tôi luôn mới mẻ.
(Ảnh minh họa)
Trong tình yêu tôi không hề tính toán thiệt hơn. Tôi trao cho anh tất cả đời con gái và tin tưởng một ngày nào đó chúng tôi sẽ làm vợ chồng. Anh cũng si mê tôi, chiều chuộng và nâng niu tôi như một cô tiểu thư đài các. Tôi biết, anh không có nhiều tiền để mua cho tôi những món quà đắt hàng nhưng chỉ cần đi bên anh, nghe bạn bè nói câu: “người yêu mày đẹp trai như Hàn Quốc” là tôi hãnh diện vô cùng. Những lúc ấy tôi thấy tự hào về anh lắm. Chưa khi nào trong đầu tôi tơ tưởng đến một người con trai nào khác dù chỉ một giây thôi.

Anh là người lãng mạn, biết làm cho tình yêu của chúng tôi luôn mới mẻ. Chính vì thế mà tôi không khi nào có cảm giác nhàm chán. Tôi chỉ biết yêu anh nhiều hơn thế. Những cuộc hẹn của chúng tôi cũng chỉ để tâm sự, đi , chia sẻ và vui vẻ cùng nhau. Chuyện ngủ cùng nhau đã trở thành chuyện thường tình, không còn to tát nữa. Chúng tôi đã thuộc về nhau từ rất lâu rồi.

Thế nhưng, cuộc sống ngày càng thay đổi, nhu cầu sống cũng cao hơn nên chúng tôi phải vất vả nhiều để bươn chải. Nhiều người giàu có vây quanh tôi, chăm sóc tôi đã khiến cho một đứa con gái vốn vững vàng cũng bị siêu lòng. Tôi đã có lỗi với anh khi nhận những món quà đắt giá kia của họ. Nhưng thật tình khó mà từ chối được.

Tôi sợ hãi khi nghĩ đến cảnh hai vợ chồng và 2 đứa con nhỏ nheo nhóc trong một c nhà chật hẹp tại thủ đô. Rồi bố tôi lên chơi, bạn bè nhìn vào. Liệu tôi có vượt qua được sự khổ ải đấy. Thật tồi tệ khi tôi có suy nghĩ đó, nếu ai cũng như tôi thì liệu những người như anh có quyền được mơ tưởng?
Và thật tình rằng, nếu cứ mơ tôi đã có thể làm vợ anh. Anh sẽ làm một người chồng tốt dù nghèo khó nhưng tôi đã phản bội anh, phản bội lại tất cả lời thề nguyền ấy để lấy một người đàn ông giàu có, có thể cho tôi một c hộ sang trọng và tôi không phải lo lắng gì về chuyện con cái nheo nhóc nữa. Thế rồi tôi nói với anh quyết định ấy. Tôi sẽ lấy người kia và cặp bồ với anh nếu sau này có thể.

Anh không nói cũng chẳng rằng. Anh biết được rằng tôi đã thay đổi. Anh không níu kéo không van xin nhưng có lẽ lòng anh đau lắm. Một thằng đàn ông không lo nổi cho vợ mình thì thử hỏi, còn gì chua xót hơn. Có lẽ chính vì thế mà anh để cho tôi ra đi.

Sắp đến ngày cưới chúng tôi chia tay nhau lần cuối. Tôi gặp anh tại nhà nghỉ, nơi mà chúng tôi thường vui vẻ bên nhau. Chưa bao giờ cuộc ân ái lại mặn nồng hơn thế. Suốt đêm ấy chúng tôi quấn lấy nhau. Dường như trong suốt quãng thời gian yêu nhau, có lẽ đây là lần đầu tiên tôi khiến anh thỏa mãn đến thế. Anh không muốn rời xa tôi, không muốn để cái thân thể trắng nõn nà này của tôi thuộc về người đàn ông khác. Anh đau khổ, khóc lóc bên tôi.



Tôi đã chia tay anh bằng đêm mặn nồng ấy trong nhà nghỉ và tôi vĩnh viễn làm vợ của một người đàn ông khác dù rằng lòng tôi vẫn nhớ về anh. (Ảnh minh họa)
Tôi là kẻ khốn nạn vì đã phản bội anh. Tình yêu trong tôi với anh không thay đổi nhưng thật sự tôi đã vì tiền, đã vì của cải trước mắt mà quên đi anh. Bởi tôi nghĩ, không thể ôm nhau mà sống chỉ vì yêu cả đời này được. Anh cũng thế. Nếu không có tiền chúng tôi sẽ không thể sống hạnh phúc. Rồi những cuộc cãi vã sẽ xảy ra thường xuyên, trước sau gì thì tình yêu cũng hết. Thà rằng, cứ để tình cảm qua đi, cứ để tình yêu đọng lại thế này và nếu có thể sau này chúng tôi sẽ thuộc về nhau có lẽ tốt hơn cả.

Tôi đã chia tay anh bằng đêm mặn nồng ấy trong nhà nghỉ và tôi vĩnh viễn làm vợ của một người đàn ông khác dù rằng lòng tôi vẫn nhớ về anh.

Theo Eva

0 nhận xét:

Đăng nhận xét