Thứ Năm, 8 tháng 12, 2011

Ngày em chạy theo giám đốc

Tôi tức giận, điên cuồng nhưng bất lực. Cuối cùng, tôi cũng phải hiểu ra rằng mình đã bị bỏ rơi. Tôi tỉnh ngộ, đau đớn.
Anh là nhân viên kỹ thuật một hãng sản xuất xe máy. Tôi có một cửa hiệu làm bánh nho nhỏ. Cuộc sống của hai vợ chồng tuy không dư giả là mấy song đầm ấm, vui vẻ.


Trong một lần đi giao bánh cho khách hàng, con xe cà tàng của tôi giở chứng chết máy giữa đường. Đang lúc đánh vật với “mụ xế già” dưới trời nắng chang chang, tôi bỗng nghe ai đó gọi tên mình. Ngẩng mặt lên đã thấy một người đàn ông cao lớn tiến đến: “Em là Thủy, vợ cậu Minh phải không?” Hóa ra là anh Thắng, giám đốc. Dạo trước, chồng tôi bị khung máy rơi vào chân phải nằm nhà ít ngày, anh có đến thăm.



Giám đốc không nề hà, giúp tôi dắt “con xế già hư hỏng” đến một tiệm sửa xe gần đó. Trong lúc chờ đợi, giám đốc chở tôi đi giao bánh bằng chiếc ô tô sang trọng mà có nằm mơ tôi cũng chẳng bao giờ tơ tưởng. Đưa bánh xong, giám đốc mời tôi đi ăn trưa ở một nhà hàng Nhật. Chưa bao giờ tôi được ăn những món ngon, lạ đến thế. Giám đốc ân cần tiếp thức ăn cho tôi, thỉnh thoảng lại nhìn tôi bằng một ánh mắt thật tình tứ, cái nhìn như có lửa, đầy khao khát, đam mê.


Tôi gần như ngạt thở, không sao cưỡng nổi mình bị cuốn theo anh đến một nơi kín đáo để rồi tiếp tục chìm đắm trong những môi hôn nóng bỏng, trong những đam mê chưa bao giờ bùng cháy dữ dội đến thế trong cuộc đời. Tiếng chuông điện thoại liên hồi của Minh cũng không khiến tôi bận tâm. Từ đó, tôi và giám đốc thường xuyên gặp nhau. Hình như Minh về nhà sớm hơn, ít đi đá bóng hơn để giúp tôi làm một số việc nhà, nấu cho tôi một vài món ngon để tẩm bổ vì dạo này anh thấy tôi bận rộn suốt. Nhiều khi ở bên giám đốc, tôi thấy tội lỗi, day dứt, đau khổ khi nhớ đến bát gà hầm ngải cứu, Minh hì hục ninh cả ngày chủ nhật để bồi bổ cho vợ. Sao tôi có thể ích kỷ thế, xấu xa thế? Nhưng không hiểu sao tôi vẫn chạy theo giám đốc như một kẻ mất trí.


Được một thời gian, giám đốc không tìm tôi nữa. Tôi tức giận, điên cuồng nhưng bất lực. Cuối cùng, tôi cũng phải hiểu ra rằng mình đã bị bỏ rơi. Tôi tỉnh ngộ, đau đớn.



Tối hôm đó, tôi trở về, đợi rất lâu mới thấy Minh ra mở vừa. Cửa vừa mở, điện vụt tắt, trên bàn là chiếc bánh gatô xinh xắn với những ngọn nến lung linh, anh tươi cười hét lớn: “Happy birthday!”. Đợi tôi thổi nến xong, anh bảo tôi quay lại phía sau, điện vụt sáng và ngay trước mắt tôi là một chiếc xe Vespa như tôi hằng mơ ước. Anh mỉm cười hạnh phúc, đặt lên môi tôi nụ hôn nồng nàn. Cuộc đời đã quá ưu ái khi ban cho tôi một người đàn ông tuyệt vời đến thế. Vậy mà bấy lâu tôi đã phụ lòng anh.


Sau cái đêm ngọt ngào ấy, tôi thức dậy trong sự im lặng kì lạ bao phủ căn nhà. Trên bàn ăn có bánh mì, trứng ốp la cùng một mảnh giấy: “Anh đi công tác ít ngày. Khi nào trở về, mình sẽ làm thủ tục li dị. Kể từ ngày em chạy theo giám đốc, anh đã luôn mong em quay lại. Nhưng ngay cả khi bị hắn bỏ rơi, em vẫn còn luyến tiếc nên anh không thể tha thứ cho em. Tôi úp lá thư vào mặt, hai hàng nước mắt tuôn rơi. Đã quá muộn...

Nguồn: http://forum.vietyo.com/topic/nga-y-em-cha-y-theo-gia-m-do-c-231061/p2.html

0 nhận xét:

Đăng nhận xét